17 tuổi, cái tuổi lẽ ra nên đi học để lấy cái bằng PTTH, nhưng không tôi bỏ dở lóp 11, rồi bước ra đời và kiếm sống bằng chính đôi tay của mình.
Nhà quá nghèo, tôi làm gì có tiền mà học tiếp. Tiếp bước các anh chị, tôi bỏ học vì gia đình không kham nổi. cuộc sống là thế, nghèo thì phải chịu
Bước lên chiếc ghe, cảng cá nơi miền biên hải nghèo ngày càng nhỏ dần. Ừ!! thì tôi đang ra khơi mà, đi biển chuyến đầu tiên trong đời, xa dần cây cầu nhỏ thân yêu với những ngày câu cá. Biển buổi chiều đẹp quá, gió hơi mạnh, đủ nghe tiếng phập phập của lá cờ đỏ sao vàng trên nóc ghe. Chủ ghe nói: "nay biển không động cũng không yên". là sao nhỉ tôi hỏi lại, anh bạn ghe tôi nói: "là biển động chứ gì nữa, có điều nó không lớn đến mức chìm ghe". ông chủ ghe chửi 1 câu "đ m mày nói bậy không!", 2 chúng tôi nhìn nhau cười
sóng ngày càng lớn dần, nhìn vào hướng bờ không thấy gì cả. đến nửa đêm tôi bắt đầu chóng mặt. lưới lên xong đổ cá ra boong mà đầu óc cứ quay cuồng. cố gắng lựa cho xong mẻ cá. Ông chủ ghe nói "ráng đi 2,3 ngày là hết say sóng à, sáng dzô bờ làm xị là tối hết say sóng". lựa xong tôi chui vào cabin ngủ. 2 tiếng sau nghe tiếng ông chủ ghe gọi, tôi dậy đi ra boong và bắt đầu ói, suy nghĩ trong đầu, thôi chắc nghỉ biển được rồi, mình không hợp nghề này. ông chủ bảo "thôi vào ngủ đi, để tao làm luôn cho". toi chui vào cabin ngủ tiếp
sáng hôm sau vào bờ, ông chủ ghe hỏi "chiều nay đi nữa không mày", tôi lắc đầu nói "con không hợp biển chú ơi, thua!!". chiều hôm ấy ông anh rủ mai vô công trường làm phụ hồ, tôi đồng ý ngay
Theo ông anh hàng xóm đi phụ hồ trên chiếc "sóng biển trung hoa" cổ tàn tạ, ngồi sau mà nhức cái lỗ tai, xe chỗ nào cũng kêu mà có cái kèn nó méo kêu. chạy gần 20 cây số mới đến nơi
Bước vào công trường: "trời ơi! khách sạn gì mà bự dữ bây"

Ông anh thúc: "dô phụ hồ, không phải dô nghỉ dưỡng, công trình sắp xong rồi, thất nghiệp đến nơi đó con"
tôi hỏi: "mấy ngày nữa làm xong rồi à"
ông anh nói:"mấy ngày cái đầu mày, 3 tháng nữa mới xong, giờ tao với mày phụ trên kia kìa"
tôi hỏi:"trên nào"
ông anh nói:"tầng trên cùng, tầng 19"
tôi trả lời:"éc!! đi bộ lên à"
ông anh nói:"điên!! lên bằng máy tời, thang máy của phụ hồ đó"
tôi trả lời :"Ukm!!"
cuối tuần lãnh lương, do làm được 3 ngày nên chỉ lãnh bằng nửa anh em, tôi nghĩ phụ hồ chắc hay hơn đi biển. tôi lao động cật lực suốt cả 1 tuần sau đó: "lãnh lương như cầu thủ bóng đá vậy nhỉ, tuần lãnh 1 lần, cũng hơn triệu ấy". Ông anh trả lời :"Ừ! Ronaldo lãnh lương còn thua anh em mình mấy trăm ngàn ấy, khác nhau chữ đô với chữ đồng thôi", tôi mỉm cười
khoảng 1 tháng sau, có đội điện nước đến thi công. Tôi hỏi ông anh, họ làm lương có cao không, ông anh nói:"hơn mình gấp đôi, họ lãnh làm từng căn, có kinh nghiệm và trình độ, không như mình, sai đâu đánh đó, gọi đâu sủa đó". nghe ông anh nói mà sao thấy lòng chua chát quá
tôi lân la đến tìm hiểu, được ông thợ điện nước nhiệt tình trả lời hết. có khoảng 5 đội, mỗi đội lãnh 1 lầu để thi công. tôi nghồi nhẩm, trời ơi chia tiền ra mà nó gấp 3 lần mình. "bên anh có cần phụ không, cho em theo học nghề với". ông ấy nói :"để tìm thêm thợ đã, nếu có anh kêu mày"
sau 2 tháng, cầm 1 khoản tiền kha khá, sau khi trừ các khoản ăn uống, nhậu với ông anh 2,3 chầu, tôi đưa số tiền còn lại cho ba má, nhưng 2 ông bà không lấy. Vậy là tôi đút túi, và thất nghiệp. Ông anh cũng thất nghiệp nói: "mai đi công trình khác hỏi việc làm tiếp, khi nào có tao gọi điện thoại cho".
Tôi gọi cho anh thợ điện nước lúc trước, anh bảo : "đang thất nghiệp vậy thì vô phụ anh cũng được".
Hôm sau, tôi đạp xe đi làm, ông anh nhậu say tối qua chắc giờ chưa tỉnh, thôi khỏi nói, cứ đi đã.
Vào công truờng làm phụ điện nước, tôi nghĩ có khó gì đâu mà lương họ cao dữ, mà nghĩ cũng đúng, vì tôi có học về vật lý điện nên không khó là phải. Tôi cố gắng tìm hiểu về các bản vẽ, nhìn vào chả biết cái mô tê gì nhỉ. Tìm hiểu về các loại dây điện, các công tắc, các loại bóng đèn, ống nước.... Sau 1 tuần, thi công được 1 tầng thì anh thợ điện nước lãnh tiếp tầng trên để làm. Anh nói trong các nghề về xây dựng thì điện nước nằm trong tốp đầu về thu nhập, vì mình lãnh xong tự làm luôn, anh em vài người là được không cần nhiều như bên hồ. Bên sơn nước, nhôm kiếng, la phông, đá hoa cương hay gạch gỗ... đều thua điện nước, có điều phải biết đọc bản vẽ. Tôi lân la xin anh chỉ đọc bản vẽ, anh nói sẽ chỉ cho những cái cơ bản, còn lại tự học đi. Tôi nghĩ anh dấu nghề, mà cũng phải dấu thôi :)
Sau 1 tháng, công việc cũng hết, anh thợ điện nước nói, nếu chịu đi xa thì khi nào có việc anh gọi tiếp. Tôi à ừm cho qua rồi thôi.
Tối về, tôi nghĩ phải đi học 1 khoá điện nước công trình xây dựng. Nhưng thiết nghĩ mình cũng có thể học cái gì đó cao hơn 1 chút được mà, dù gì mình cũng học đến lớp 11, đáng lẽ bây giờ mình đang học 12 mới đúng chứ nhỉ, mà thôi, đời mà. Để nghiên cứu xem với chục chai trong tay thì mình học được gì chứ, tiền ăn, tiền học, tiền trọ và đủ thứ phải chi khác. Ukm!! Vừa học vừa làm cũng được mà, tôi nghĩ vậy, rồi lên mạng tìm hiểu xem.
Lướt cả buổi trên mạng cuối cùng tôi cũng tìm được chân lý cho đời, học làm cái moẹ gì chứ, lên mạng coi mấy cái video hướng dẫn thi công điện nước, đọc bản vẽ rồi cứ thế mà làm, dù gì mình cũng có 2 tháng kinh nghiệm rồi. Và thế là tôi tải các video hướng dẫn về. Ngồi nhà xem hướng dẫn các kiểu con đà điểu hết 2 ngày, xem đi xem lại hơn chục cái clip. Thoáng nghĩ trong đầu, mình làm thầu được chưa nhỉ, ukm liều ăn nhiều, cứ thử rồi mới biết.
Cầm chục củ đi lên thị trấn mua đồ, ghé vào tiệm điện cơ mua đồ cũ cho rẻ, máy cắt cầm tay, máy khoan, máy khoan mini bắt ốc vít, máy hàn, máy hàn ống, dây điện, bộ kìm, kéo, khoá... Bay hết 8 củ. Còn 2 củ, hỏi ông anh giới thiệu được chiếc wave tàn không giấy tờ 1 chai rưỡi, đập luôn, còn mấy xị rủ ông anh mua ít đồ về nhắm.
Sáng hôm sau, trong túi không còn 1 xu, cơ mà mình đã tìm được việc méo gì đâu mà mua sắm đồ nghề vậy nhỉ, thôi lỡ rồi. Có đồ nghề đi xin việc còn dễ ăn nói với người ta. Rủ ông anh đi lên công trình cách nhà hơn 50 cây số hỏi việc. Nghe phông phanh ở đó có cái resort lớn đang thi công, cũng cần có thi công điện nước. Chạy đến nơi, mà hỏi ai bây giờ, có quen biết ai đâu mà hỏi. Hix!! Đời đen nhỉ. Ông anh bảo, thôi ghé thuê nhà trọ cái đã, tao còn hơn 1 triệu, thuê ở rồi tính. Chạy cả buổi chiều mà chả có chỗ trống nào cả, 5 giờ chiều, vô tình có người làm hồ về giới thiệu cho cái khu trọ bên kia rẻ lắm, chỉ 300k 1 phòng 1 tháng. Nghe xong choáng váng, trọ rẻ vậy à, ngon rồi. Chạy theo họ về khu trọ, trời ơi, đây là khu trọ sao. Mỗi phòng 6 mét vuông, rộng 2 dài 3, ở thế nào nhỉ, nhà trọ mà không có vệ sinh riêng, vách che bằng bạt nhựa rẻ tiền, mà thôi có chỗ ngủ là được rồi. Ông anh thuê xong có người phòng bên cạnh rủ nhậu, thế là tối hôm đó làm quen với mọi người trong xóm trọ luôn.
Đời mà, ngồi nhậu giới thiệu các thứ xong, ông chú nhậu chung nói có số của thằng thầu nào đó, sẵn máy điện thoại gọi luôn. Nó bảo sáng mai vô làm, 1 công 400k, làm 1 tuần nếu thấy ok thì nó giao cho 1 căn để thi công. Bụng mừng thầm, vậy là có việc rồi.
Hôm sau, vào công trường, vận dụng hết kiến thức, trình độ và kinh nghiệm đã học, tôi cố gắng làm sao cho tốt nhất trong mắt của họ. Tất nhiên đó là sự cố gắng bề ngoài, tôi còn phải cố gắng nhiều hơn, bằng cách xin bản vẽ về nhà nghiên cứu. Sau giờ làm, tôi xách bản vẽ đến từng vị trí trong công trường để xem và ghi nhớ. Tất nhiên, với 1 thằng vừa học lớp 11 xong ra xem thì chả có khó khăn gì. Tôi lân la làm quen cố gắng tìm cho ra thằng giám sát để nói chuyện, và 3 ngày sau cũng gặp được, tôi bắt chuyện làm quen và xin số điện thoại.
Tối đó tôi rủ anh ấy đi uống cà phê, anh bảo nếu em dám làm thì a đây giám giao, tôi đồng ý luôn. Anh hẹn sáng hôm sau vào thẳng văn phòng công ty nhận 1 căn làm mẫu. Tối đó, tôi gọi điện xin nghỉ chỗ cũ, và được hẹn cuối tuần sau lãnh lương, ôi vãi đời!! 10 ngày sau mới có lương
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng công ty, không nói nhiều, qua sự giới thiệu của anh giám sát, tôi ký luôn vào hợp đồng. Tôi không tin vào mắt mình, con số gì thế kia, 24 triệu thật à!! Chỉ có 1 căn như vậy mà 24 triệu, làm xong ký bàn giao là chuyển khoản luôn, tôi nghĩ 1 căn nếu 2 người làm chắc 3 ngày thì xong, vậy chả lẽ 1 ngày 4 triệu, ngon rồi!. Bước ra cổng, tôi rút điện thoại gọi ngay cho ông anh đang phụ hồ rủ anh làm, anh bảo ô kê con dê.
Hôm sau, 2 anh em làm xuyên suốt cả ngày, tự tăng ca đến 10 giờ . Nhưng mà đời thì éo như mơ, cứ chật vật thế mẽo nào mà vừa tăng ca mà 3 ngày vẫn chưa xong, 2 anh em cố gắng thêm nửa ngày nữa cuối cùng cũng hoàn tất, đi dạo cả tiếng đồng hồ để tự giám sát lại. Ô kê con dê!! Đã hoàn thành, tôi móc cái phone nứt vỡ màn hình gọi ngay cho anh giám sát, anh hẹn sáng mai anh vô coi.
Sáng hôm sau, sau khi đảo 1 vòng, anh ký luôn vào giấy giám sát công trình, anh nói chiều vào ký hợp đồng căn mới rồi lãnh tiền luôn. Chiều hôm đó, tôi ký luôn 2 căn làm cho máu. Cứ thế mà làm thôi
Từ lúc đó, 2 anh em tôi làm luôn dài hạn cho công ty, công ty làm ở đâu thì mình làm ở đó, cứ lãnh rồi làm, lương của ông anh thì cứ 30% tính tới. Nhưng được cái tôi thầu luôn phần ống nước và chia lại cho những thầu khác, không hề ăn lời dù chỉ 1 xu. Dần rồi tôi cũng biết về ống nước luôn, kể cả đọc bản vẽ
Cứ thế sau 2 năm, tôi vẫn miệt mài làm và dành dụm, tài khoản ngân hàng cũng đạt tới con số 1 tỉ, còn tài sản cũng được chiếc SH mode, 1 số lượng đồ nghề khá dồi dào và 1 chiếc xe tải cũ nửa tấn, tuổi 19 của tôi đấy. Anh tôi thì còn phải lo cho vợ con và cha mẹ già nên chẳng thấy dư giả gì, mà chỉ nghe nói mới mua 1 nền đất ở khu ven rừng, ừ thì vậy cũng mừng rồi.
Tôi nói với anh tôi, sẽ lãnh và làm ít hơn trong 1 năm tới đây, ô kê con dê! Có việc thì gọi anh, không việc thì anh ở nhà nuôi gà!! Chủ yếu là tôi cần có thời gian để đi học 1 số chứng chỉ về xây dựng. Tôi định học chứng chỉ giám sát xây dựng, chứng chỉ thầu xây dựng, chứng chỉ chỉ huy công trường xây dựng. Nhìn mấy ông thầu oai phong lắm, tôi cũng muốn như vậy.
Tôi đăng ký học ngay cho 3 chứng chỉ tại Sài Gon, ăn nhậu chia tay bạn bè xong xách ba lô đi luôn, xì phố thẳng tiến, chứ đã có bạn gái đâu mà chia tay, mà chỉ có tay thì vẫn quay đều đều. Trong suốt 3 tháng sau đó, tiền thì cứ hao dần mà chả làm ra đồng nào, thì đi học mà.
Lấy các chứng chỉ xong, tôi xin vào làm giám sát điện nước ngay trong công ty cũ. Tôi được nhận vào làm ngay với mức lương 20 củ 1 tháng, ngon rồi!! Được giao giám sát điện nước cho 1 công trình lớn, oai phong lắm chứ, nhưng vẫn chưa oai bằng thầu, mà nếu tổng thầu còn oai dữ nữa.
Tất nhiên tôi gọi ngay cho anh tôi để giao lại cho anh từng căn, cũng như giám sát chính các đội thầu trước đây làm chung. Ông anh giám sát cũ thì lên chức. Tuổi 20 của tôi đấy, mặc dù là giám sát, nhưng ngứa nghề nên tôi và ông anh hàng xóm vẫn làm từng căn như trước đây. Có điều tôi làm ít hơn, và tiền thì chia 3/7 chứ không phải 7/3 như trước đây, vì tôi chỉ đứng chỉ đạo rồi đi, chứ làm chẳng bao nhiêu, được cái lãnh giá gốc nên lời khá nhiều.
Ở công ty tôi học được khá nhiều điều, từ cách tổ chức, vận hành công ty, điều phối công việc, tham gia đấu thầu, tôi cố gắng tìm hiểu các cấp trên của mình, đôi khi họ gọi đó là nịnh bợ. Mặc kệ, miệng đời mà, bơ đi mà sống.
Cứ thế 5 năm sau, tôi cũng có vợ con, 1 con bé mới lớn hàng xóm thấy tôi chạy xe hơi oai phong về nhà mê mẩn, rồi chúng tôi cũng thành đôi. Đất cũng sắm được vài nền, mỗi nơi 1 nền, Sài Gòn có, Hà Nội có, Phú Quốc có, Vũng Tàu có, Đà Nẵng cũng có, trong 1 lần về quê cha, cúng ông bà, tôi mua luôn 50 công đất ruộng, giao lại cho chú út trông coi giùm.
Tôi bắt đầu tính chuyện mở công ty riêng, tôi bắt đầu lập kế hoạch, chuẩn bị vốn cần thiết, xây dựng văn phòng ngay trên cái nền ở Sài Gòn, mua đất để chuẩn bị làm nhà kho, mua xe tải chở vật tư, tìm các đầu mối vật tư, cái này thì không cần tìm, danh sách công ty vật tư của công ty cũ lên văn phòng chôm dữ liệu ra, sẵn tay tôi chôm luôn cả mớ văn bản về đọc tìm hiểu luôn, nói là đọc vậy thôi, chứ xem lướt qua để biết mình cần những gì.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, tôi bắt đầu thành lập công ty cho riêng mình, 1 công ty thầu xây dựng điện nước công trình, những người thân trong nhà là những nhân viên đầu tiên, ông anh tôi là phó giám đốc, nghe có vẻ hài hước nhỉ, nhưng kinh nghiệm làm chung với tôi, tôi tin chắc anh ấy sẽ làm được.
Nhờ có mối quen biết với thầu công ty cũ, tôi đặt vấn đề mua lại 1 gói thầu để làm mở hàng. Ông giám đốc cũ có hơi bất ngờ về tôi, cũng phải thôi, từ chỗ nhiều người gọi tôi là kẻ bợ đít, giờ có thể sẽ là đối tác và đối thủ của ông. Tôi xin 1 cuộc hẹn để uống cà phê, ông ấy đồng ý ngay, chắc chủ yếu xem cái thằng trẩu tre mặt non choẹt này có làm nên trò trống gì không mà. Sau 1 hồi trò chuyện, ông ấy đồng ý bán rẻ 1 gói thầu để tôi khởi nghiệp, và có thể bán thêm nhiều gói thầu nữa nếu làm tốt, và ông ấy hứa sẽ dẫn dắt công ty của tôi nếu gặp khó khăn gì. Và tôi xin được mượn phó giám đốc công ty cũ 2 tháng, tôi trả lương thay, ông ấy cũng đông ý
Vậy là thành công, mặc dù là gói thầu mua lại, nhưng chắc chắn tôi sẽ phải luôn cố gắng. Tôi tuyển dụng những vị trí chủ chốt trên các trang mạng, còn lại tuyển người trẻ ở quê lên rồi đào tạo lại, tức là vừa học vừa làm. Vận dụng mọi kiến thức lẫn kinh nghiệm học được tôi ra sức vận hành bộ máy công ty mới mẻ này, cũng may có ông phó giám đốc bên kia qua giúp đỡ. Ông ấy bày ra đủ thứ, lập ra 1 mớ các phòng ban, lôi về thêm vài nhân viên lạ hoắc, nhưng tôi ưng ý nhất có lẽ là phòng kinh doanh, ông ấy đem về 1 anh thanh niên cỡ tuổi tôi, nhưng có khả năng đàm phán siêu hạng, chỉ 1 tuần đem về được 3 gói thầu, cứ thấy phòng kinh doanh thống kê báo có lời là tôi ký hết.
Sau 2 tháng, tôi tìm đủ mọi cách để níu giữ ông phó giám đốc kia ở lại mà không được, ông ấy nói giám đốc công ty cũ có ân tình nghĩa nặng nên ông không bỏ được, tôi liên lạc với giám đốc bên kia thì ông ấy cũng không chịu gia hạn, đành thôi vậy. Trẻ trâu thì lắm, mà nhân tài thì khó tìm. Mà thôi, cứ để nhân viên làm rồi thăng chức tăng lương dần là được, kinh nghiệm thì từ từ cũng có.
Các gói thầu làm cũng sắp xong, tiền quỹ thì ngày càng cạn dần, mà tiền tổng thầu vẫn chưa thấy gửi về. Tôi gọi điện hối thúc tổng thầu, hơn chục gói thầu mà chưa gói nào chuyển khoản. Bà chị kế toán báo cáo có tiền mà muốn rớt nước mắt. Tôi nói với anh đàm phán bên phòng kinh doanh, kiếm tổng thầu nào ngon 1 tí, chứ mấy ông tổng chậm lương kiểu này thì anh em chết đói hết. Anh ấy cười rồi nói, hay là anh mở thêm dịch vụ đi. Mình hỏi lại, ông có ý tưởng gì sao, anh ấy nói mình nên làm thêm cơ điện lạnh, với trang trí và thiết kế nội thất, mình nói ý tưởng cũng hay, nhưng ko có kinh nghiệm sao làm, anh ấy nói cứ thử thì mới biết. Ô kê con dê, anh lập kế hoạch thử xem, thấy ngon tôi làm luôn
1 tuần sau, anh ấy gửi cho tôi bản kế hoạch hơn 20 trang. Đọc lướt qua mà thấy phấn khích vãi, thằng này đúng chân mệnh thiên tử rồi, nhân tài là đây. Tôi gọi anh lên và nói, 2 tháng nữa sẽ bắt đầu thực hiện, và lúc đó anh sẽ là phó giám đốc công ty, anh hãy chuẩn bị tinh thần nhé, nếu mấy mảng kia hoạt động thành công và có lãi, anh sẽ được hưởng phần trăm trong đó. Tôi nói 2 tháng là chủ yếu để mấy gói thầu kia hoàn thành mới đủ tiền mở rộng ngành nghề hoạt động.
Sau 2 tháng các gói thầu cũng hoàn thành, các gói mới cũng đã và đang khởi công, và các gói dự thầu vẫn đang nghiên cứu giá, và tiền cũng đã có. Mặc dù các gói thầu đều bị giam đến 20% số tiền bảo trì, nhưng với số doanh thu trong hợp đồng lên tới 75% thì công ty cũng không lo việc thiếu tiền, lợi nhuận nhắm chừng có khi tới 30,40% hợp đồng. Tôi bung tiền ra mua sắm máy móc trang thiết bị và tuyển dụng nhân sự chuẩn bị cho các gói thầu mới ngoài điện nước. Anh đàm phán thì vẫn tích cực đi tìm mua các gói thầu từ các ông tổng. Sau 1 tháng, anh đem về 5 gói sơn nước, 7 gói cơ điện lạnh, 3 gói trang trí nội thất, 6 gói điện nước và 1 gói tổng thầu. Không có gói nào dưới 1 tỉ cả, có gói tới 90 tỉ, cơ mà có gói tổng thầu mới lạ chứ. Ông anh nói, gói tổng đó cứ chơi đi, có cái biệt thự 20 tỉ thôi, làm lời chắc. Tôi nói, nếu lỗ anh chịu ngen, chứ tui chưa có kinh nghiệm làm tổng. Nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng muốn làm tổng, nhưng ngại vì không đủ trình độ quản lý, mà thôi lỡ rồi, chơi luôn, còn ông anh đàm phán chỉ cười trừ, chắc ổng hiểu ý tôi.
Bên kế toán gửi hồ sơ qua, tôi nhìn vào con số mà giật mình, mở ngay cuộc họp công ty. Con số phải chi ra tới 50 tỉ, chi ban đầu xấp sỉ 20 tỉ, phải họp cho ra lẽ. Vừa vào họp tôi bổ nhiệm ngay anh đàm phán lên chức phó giám đốc. Anh nói, với qui mô hoạt động, công ty có thể đi vay ngân hàng được. Tôi đánh cược số phận luôn, chấp nhận đi vay.
Tôi chưa vay mượn ai bao giờ, có thì ăn, không có thì nhịn, chắc có lẽ sẽ phải suy nghĩ theo hướng mới. Nhưng con số là 50 tỉ, mà không chỉ 25 tỉ thôi, tôi kiểm tra tài khoản công ty tới hơn 25 tỉ rồi. Làm thì có lời thật, nhưng vay tiền thật khó chịu trong người, bởi vì mình sẽ phải chịu trách nhiệm với số tiền đó. Ukm! Tính vậy được rồi, cứ làm thôi, thua thì chịu.
Tất cả mọi việc cứ suôn sẻ như kiểu có bề trên phù hộ. 6 tháng sau, họp tổng kết công ty, tôi tuy có hơi choáng về những con số, nhưng cũng vẫn cố bậm môi tỏ vẻ đó là những con số bình thường. Còn ông phó thì tự mình tuyển thêm gần chục ông đệ tử ở mọi bộ phận, mình mặc kệ, hầu hết hợp đồng hiện tại do ổng kiếm về mà, mặc dù ổng hưởng tới 20% lợi nhuận sau bàn giao.
Tôi chỉ việc thi công và làm theo hợp đồng mà ông phó đem về. Tôi phân bổ lính khắp mọi công trình, thật khủng khi phải làm 10 công trình 1 lúc, tôi bắt đầu chia nhỏ các gói thầu ra để bán vì không đủ nhân sự, tôi nghĩ nếu bán đi, rồi lại mua và lại bán thì có phải lợi nhuận nhiều hơn không, chả phải tốn nhân sự, chỉ tốn giám sát thôi. 1 cuộc họp sau đó, tôi nói với anh phó, anh kiếm luôn mấy gói thầu tổng lớn đi, công ty mình lớn rồi. Và sau đó gần 6 tháng, nhóm nhân sự do anh đứng đầu cũng kiếm về 1 công trình siêu to khổng lồ cho công ty. Anh phó nói, công ty mình cũng được 5 năm rồi đấy, giờ phải làm cái to lớn này thôi. Nhìn vào con số 5 nghìn tỉ đồng, tôi cảm thấy hoa mắt, nó lớn gấp 100 lần quy mô cả công ty mình, với kinh nghiệm, tôi nghĩ mình sẽ làm được. Anh nói làm xong cái này thì công ty mình làm thêm cái bất động sản luôn. cái này thì tôi cũng đã nghĩ từ lâu, nghe anh nói thì tôi chắc chắn sẽ đồng ý.
Cứ thế,....
The End :)